Bạn đã từng nghĩ đến chưa, ngân hàng thực ra không có nhiều tiền như bạn nghĩ. Trên thực tế, hầu hết các ngân hàng lớn đều đang ở bên bờ vực phá sản kỹ thuật. Ngân hàng Santander, Deutsche Bank, Royal Bank of Scotland, không một ai ngoại lệ. Tại sao lại như vậy? Đây không phải là thiên tai cũng không phải là tai nạn. Nguyên nhân nằm ở một hệ thống gọi là “hệ thống ngân hàng dự trữ phần”. Hệ thống này cho phép ngân hàng cho vay 900 đồng hoặc thậm chí nhiều hơn số tiền bạn gửi vào 100 đồng. Chúng có thể cho vay những đồng tiền mà bản thân chúng hoàn toàn không tồn tại. Đây là một trò lừa kéo dài đã lâu, nhưng lại được hợp pháp hóa. Ai là người đứng sau? Hệ thống chính trị và ngân hàng trung ương. Họ dùng một cái tên nghe hay “nới lỏng định lượng” để che đậy bản chất của nó. Nói đơn giản, đó là in tiền, là giả mạo tiền tệ. Người bình thường làm vậy sẽ bị xử lý hình sự nặng. Nhưng chính phủ và ngân hàng trung ương lại có thể làm điều đó một cách thoải mái hàng ngày. Ngân hàng trung ương còn cố tình giữ thấp lãi suất, làm méo mó chi phí thực của vốn. Họ vừa thao túng lãi suất quan trọng nhất, vừa đổ lỗi cho các ngân hàng thương mại thao túng LIBOR. Thật là điên rồ phải không? Vấn đề sâu xa hơn là chúng ta còn được thông báo về “bảo hiểm tiền gửi”. Điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là, khi ngân hàng sụp đổ vì sự bất lực và gian lận của chính họ, người cuối cùng phải trả tiền là người nộp thuế. Tiền của bạn bị dùng để lấp đầy các khoản lỗ của họ. Về bản chất, đây là một cuộc chuyển giao của cải từ người nộp thuế sang các ngân hàng. Một hệ thống tư nhân hóa lợi nhuận nhưng xã hội hóa rủi ro và thua lỗ. Điều này có công bằng không?
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Bạn đã từng nghĩ đến chưa, ngân hàng thực ra không có nhiều tiền như bạn nghĩ. Trên thực tế, hầu hết các ngân hàng lớn đều đang ở bên bờ vực phá sản kỹ thuật. Ngân hàng Santander, Deutsche Bank, Royal Bank of Scotland, không một ai ngoại lệ. Tại sao lại như vậy? Đây không phải là thiên tai cũng không phải là tai nạn. Nguyên nhân nằm ở một hệ thống gọi là “hệ thống ngân hàng dự trữ phần”. Hệ thống này cho phép ngân hàng cho vay 900 đồng hoặc thậm chí nhiều hơn số tiền bạn gửi vào 100 đồng. Chúng có thể cho vay những đồng tiền mà bản thân chúng hoàn toàn không tồn tại. Đây là một trò lừa kéo dài đã lâu, nhưng lại được hợp pháp hóa. Ai là người đứng sau? Hệ thống chính trị và ngân hàng trung ương. Họ dùng một cái tên nghe hay “nới lỏng định lượng” để che đậy bản chất của nó. Nói đơn giản, đó là in tiền, là giả mạo tiền tệ. Người bình thường làm vậy sẽ bị xử lý hình sự nặng. Nhưng chính phủ và ngân hàng trung ương lại có thể làm điều đó một cách thoải mái hàng ngày. Ngân hàng trung ương còn cố tình giữ thấp lãi suất, làm méo mó chi phí thực của vốn. Họ vừa thao túng lãi suất quan trọng nhất, vừa đổ lỗi cho các ngân hàng thương mại thao túng LIBOR. Thật là điên rồ phải không? Vấn đề sâu xa hơn là chúng ta còn được thông báo về “bảo hiểm tiền gửi”. Điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là, khi ngân hàng sụp đổ vì sự bất lực và gian lận của chính họ, người cuối cùng phải trả tiền là người nộp thuế. Tiền của bạn bị dùng để lấp đầy các khoản lỗ của họ. Về bản chất, đây là một cuộc chuyển giao của cải từ người nộp thuế sang các ngân hàng. Một hệ thống tư nhân hóa lợi nhuận nhưng xã hội hóa rủi ro và thua lỗ. Điều này có công bằng không?